Chúng ta hãy là Bình An

Peace

Xin chia sẻ với các bạn bức thư của một người bạn Pháp hiện đang sống tại Paris, để chúng ta cùng nhau có thêm cơ hội sẻ chia những cảm xúc và cái nhìn của mình về thực trạng đang diễn ra sau sự việc ngày 13/11/2015.


Trúc ơi…

Mình xin chia sẻ về nỗi sợ hãi của mình… Mình cố gắng ôm ấp nó… nhưng nó quá mạnh… Nó làm mình khóc, run rẩy và đau bụng… Mình đi làm, bắt metro (tàu điện ngầm), bước đi trên phố… bởi vì mình không có lựa chọn… Nhưng mình phải công nhận là mình đang rất sợ hãi… Bạn có thể nói gì đó để giúp mình chuyển hóa nỗi sợ này, để không còn cảm thấy hãi hùng như lúc này không?

Bên cạnh đó, các vụ khủng bố hồi tháng 1 vừa rồi ở Saint Mandé chỉ cách chỗ mình làm việc có vài con phố… Và những hình ảnh ấy cứ hiện lại trong tâm trí mình… Mình chia sẻ với bạn những điều này vì mình biết bạn sẽ đón nhận với tình thương và lòng bao dung.

Ôm bạn,

Bạn của bạn, Fanny


Fanny thương mến!

Cảm ơn vì bạn đã chia sẻ với mình những cảm xúc của bạn trong giai đoạn khó khăn này.
Cho dù mình không còn sống ở Pháp và đặc biệt là ở Paris, mình vẫn cảm nhận được rõ những khổ đau của anh chị em đang sống trong sợ hãi.

Mình biết là bạn đang vô cùng khiếp sợ trong lúc này vì Paris đang chìm trong bạo động. Nếu mình cũng như bạn, nếu mình cũng đang ở Paris, có lẽ mình cũng sẽ rất bàng hoàng và hoảng hốt như bất kì ai.

Tuy vậy, mình vẫn có ý thức rằng xã hội của chúng ta đang thiếu bình an một cách trầm trọng, và mình nhận ra trách nhiệm của bản thân trong việc đóng góp cho nền hòa bình của xã hội. Vì thế, mình trở lại với việc tự nhắc mình rằng nếu mình muốn cống hiến cho hòa bình xung quanh mình, thì mình cần phải tiếp tục vun bồi bình an trong chính mình. Chính vì mình muốn sống trong một xã hội an hòa, mà mình chăm sóc cho sự an lạc bên trong.

Chúng ta đều đang đóng góp cho năng lượng tập thể của xã hội trong từng giây từng phút. Cho dù trái tim chúng ta đang bị ngập tràn sợ hãi và đau thương, gieo trồng hạnh phúc vẫn là một lựa chọn mà chúng ta có thể chọn. Chúng ta chọn sự bình an trước hết là để cứu lấy chính mình. Chúng ta chọn sự bình an để làm dịu đi và chuyển hóa sự đau đớn đang làm chúng ta ngày một yếu đuối.

Những người đã phát động chiến tranh trong xã hội, họ là những người đang khổ đau từ trong sâu thẳm, những người không nhìn thấy những phương thức khác để đáp ứng các nhu cầu của bản thân, ngoài cách đi giết hại người khác. Mình vô cùng muốn có cơ hội thủ thỉ với trái tim của họ (những người mà thế giới gọi là “khủng bố”) rằng chúng ta đều là anh chị em trong một gia đình lớn của nhân loại, rằng chúng ta có nhiều phương tiện hiệu quả hơn và vui hơn để cùng nhau tận hưởng những điều màu nhiệm của cuộc sống. Nhưng họ không thể nghe được những gì mà trái tim mình muốn nói. Chúng ta đã bị chia cắt khỏi nhau từ hàng nghìn năm rồi.

Tuy nhiên, mình biết là mình vẫn có thể làm gì đó. Mình biết là chiến tranh không thể ngừng lại khi chúng ta tiếp tục tin rằng người khác là kẻ thù của mình và mình phải chiến đấu chống lại họ, bởi vì điều đó chỉ càng làm lớn thêm sức mạnh của sự chia cắt và làm cho mọi tình thế trở nên nghiêm trọng hơn. Với nhận thức đó, mình vẫn có thể phải chịu đựng nỗi khổ đau do sợ hãi, nhưng mình có thể cùng lúc nuôi dưỡng tình thương trong mình. Mình có thể bắt đầu nhìn về những “kẻ khủng bố”, những “kẻ thù” ấy với đôi mắt của trái tim biết cảm thông. Mình có thể bắt đầu cầu nguyện cho chính mình và cho họ, để bình an có thể có mặt trong trái tim của mỗi người. Tất nhiên là mình vẫn tiếp tục làm tất cả những gì mình có thể làm để tự bảo vệ mình trước những cuộc tấn công bạo động, nhưng với tâm thái hướng về hòa bình, tức là mình nghĩ về sự an ninh cho cả chính mình và cho cả những người kia, bao gồm cả những “kẻ khủng bố”, những “kẻ thù” ấy.

Sự lựa chọn bình an này sẽ chuyển hóa trái tim sợ hãi của mình thành một nguồn yêu thương và sẽ mở rộng thế giới quan của mình, nhờ đó mình sẽ cảm thấy bớt sợ hãi và có thêm sự thấu hiểu cho bản thân và cho mọi người. Không ai có thể biết trước được những gì mình sẽ nhận được nhờ lựa chọn như vậy, nhưng mình có niềm tin ở khả năng chuyển hóa của tình thương.

Mình cho phép mình hành xử dựa vào các nhu yếu và cảm xúc của mình. Nếu mình cảm thấy mình không được an toàn khi đi ra ngoài, mình có thể muốn ở lại trong nhà hơn. Để chuyển hóa sự bạo động trong xã hội, mình bắt đầu trước tiên với việc chuyển hóa sự bạo động trong chính mình. Nếu mình cảm thấy không muốn làm điều gì đó, mình sẽ học cách cho mình được lựa chọn là không làm. Ép buộc bản thân phải làm điều gì đó mà mình không thích làm, với lí do là mình không có lựa chọn, rằng mình bắt buộc phải làm cho dù mình không đồng ý, và nhất là bất chấp nỗi sợ hãi của mình… thì thật là bạo động! Mọi người đều muốn có an ninh. Chính vào lúc cảm thấy mình không có an ninh mà chúng ta bắt đầu hành động lung tung. Thế nên, khi mình lắng nghe chính mình để thấy được những nhu cầu và cảm xúc của bản thân, mình cho chính mình khả năng đảm bảo sự an ninh mà mình cần. Khi mình biết tôn trọng sự an ninh của chính mình, mình sẽ không đi hủy hoại sự an toàn của người khác. Hòa bình bắt đầu từ đó.

Tất cả những câu chuyện về sự bạo động trong thế giới này đều cho chúng ta cơ hội để hiểu sâu hơn về thế giới và nhất là về chính mình.

Mình không tìm cách an ủi bạn bằng những lí thuyết về hòa bình. Trên đây là những gì mình thật sự cảm thấy khi đối diện với hoàn cảnh đang diễn ra. Mình cảm ơn bạn đang ở đây và chia sẻ với mình cơ hội học mở lòng ra.

Chúng ta muốn Bình An, chúng ta hãy là Bình An.

Ôm bạn,

Trúc

 


 

Nguồn bài viết:

Thư của Fanny và Trúc Thanh (Tâm Hồn Xanh)

(Visited 333 times, 1 visits today)

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.